Trang chủ

Thứ Sáu, 15 tháng 8, 2014

NGƯỜI CHA BUÔN HÀNG CHUYÊN

người cha buôn hàng chuyến- một truyện ngắn trích từ tập truyện cùng tên của nhà văn Nguyễn Ngọc Tiến XB năm 2013. Tôi đã mua nó trong một buổi chiều cuối đông năm ngoái, sau một vài lần lưỡng lự. Tôi mua, phần vì do bạn bè giới thiệu, phần vì tôi cũng có người cha rất vĩ đại. Đọc xong lần thứ hai truyện này, cảm giác trong lòng như bị ai bóp chặt đến nghẹt thở, đầy ám ảnh, xót xa và cảm phục. Cảm giác lặng đi bên trang sách, thấy buồn nhưng vô cùng trống rỗng, rồi nước mắt tuôn rơi. Y như lần đầu tiên đọc " Cánh đồng bất tận" Nguyễn Ngọc Tư. " À ơi hoa cải về trời rau răm ở lại chịu nhiều đắng cay". hai bàn tay trắng chính là tài sản lớn nhất người cha ấy để lại, ông ra đi sau một cơn say thanh thản, bình yên và không hề vướng bận. "Dẫu không bằng ai, tôi vẫn có nhiều thứ nhưng có một thứ tôi hiểu mình hèn kém chẳng bao giờ có được như cha. Ấy là sự dám sống theo cách của mình và chẳng thèm phiền lụy, sợ sệt ai. Tự nhiên tôi thấy thèm muốn và ước ao được chết trong một cơn say như cha tôi."
NNT hình như viết câu chuyện dành để " thanh minh" cho những người cha sống ở trên đời. Cuộc đời vẫn buồn và bất lực biết bao nhiêu
NGƯỜI CHA BUÔN HÀNG CHUYẾN- Nguyễn Ngọc Tiến

Mai là sinh nhật tôi. Ngồi, định viết cái truyện ngắn. Có nhiều chuyện để viết nhưng tự nhiên tôi nghĩ đến cha. Cha tôi có lẽ là một số phận kỳ là nhất trong tất cả những người ở cuộc đời này tôi đã gặp.  Ông mất năm 1995, đã được 17 năm. Cha tôi sinh năm 1920, trong tờ khai sinh của tôi ông đề ở mục nghề nghiệp là buôn hàng chuyến. Rất nhiều năm sau này tôi thực sự không biết nghề của ông vào những tháng năm tuổi trẻ là nghề gì. Chưa bao giờ ông nói một tiếng về những ngày ấy. Họ hàng bảo ông học trường Bưởi rồi theo cách mạng, làm ngành công an sau bỏ tất tần tật về làm người tự do. Còn mẹ tôi bảo nghề của bố mày là uống rượu. Rượu và dong chơi hiểu không, cả đời tao khốn khổ khốn nạn vì bố mày.
Tôi không mấy quan trọng những chuyện đó. Khi tôi mới sinh ra năm 1956 nghe nói nhà tôi vẫn ở diện khá giả có nhà mặt phố, có vườn tược ruộng dất ở quê, tôi có vú em bế ẵm hàng ngày. Nhưng khi lớn len bắt đầu biết nhận thức thì tôi chưa chưa chứng kiến được ai trong số những người quen biết lại ở vào hoàn cảnh oái oăm như nhà tôi. Một căn nhà lá ở ngoài bờ sông. Và bố tôi làm một nghề bần cùng có thể nói độc nhất vô nhị ở thành phố. Nghề đánh xe bò kéo. Ký ức tuổi thơ tôi với cha không phải ở cái nghề oái oăm kia mà là những cuộc rượu triền miên của  ông với bạn bè. Nếu ngắt ra hơn bốn năm sơ tán ở quê ngoại thì phần còn lại của thời gian đến khi tôi đi bộ đội ký ức của tôi chính là những cuộc rượu đó. Bạn bè ông đa phần đều cùng trang lứa, trong đó có người em ruột sau này là Tổng biên tập một tờ báo. Những người kia đều có chức phận hẳn hoi. Tôi biết vài người trong số đó làm lớn. Họ có cách ăn mặc giống nhau. Hè là sooc ka ki vàng, áo trắng cộc tay. Đông là complet nghiêm chỉnh. Có điều lạ là trong câu chuyện rượu, họ nói với nhau bằng thứ ngôn ngữ pha trộng giữa tiếng Pháp và tiếng Việt. Đa phần là những tranh luận nảy lửa về thời cuộc, kế đó là những bàn luận văn chương không kém phần rôm rả. Tôi biết uống rượu sớm là nhờ những cuộc rượu này.
Tôi là con bà hai. Cha tôi có với người vợ cả ba chị con gái. Mẹ tôi chồng chết, có một chị con gái gửi ở quê cho bà ngoại tôi nuôi. Mẹ tôi đi buôn chuyến ở thành phố. Trong kháng chiến nhờ những chuyến hàng chuyển vào vùng tự do mà gặp cha tôi. Hai người cặp kè với nhau nhiều năm đến khi hòa bình lập lại thì chính thức ở với nhau và sinh ra tôi cùng hai em trai cách tôi vài tuổi. Tổng cộng cha tôi có sáu người con, nếp tẻ bằng nhau. Thường thì cha tôi thường trực ở với mẹ tôi những thi thoảng vẫn tua về với với vợ cả cho đến năm 1973 ông bị tai biến não thì những chuyến tua chấm dứt hẳn. Ký ức tôi chỉ lờ mờ nhớ đến cha bằng hình ảnh ở chỗ nào ông cũng kè kè tập báo, tạp chí và những quyển sách dày cộp tiếng nước ngoài. Và rõ nhất là những lần cha tôi say rượu. Rõ nhất là vì hầu như ngày nào ông cũng say. Nghề xe bò kéo tuy bần cùng những lại kiếm ra tiền. Ông thuê một người làm rẽ chia tiền mỗi ngày và thi thoảng có ngồi càng xe trực tiếp. Những lần như thế ông hay tha tôi đi cùng, cho tôi ăn những món ngon nhớ đến tận bây giờ. Những quán ăn, quán café sau này tôi biết đều là sản phẩm những ngày cha tôi đãi đằng. Cha tôi chỉ cho tôi khám phá thế giới theo cách của mình. Tuyệt nhiên không bao giờ ông dạy bảo tôi phải như thế này phải như thế nọ. Ông chỉ ép tôi đọc sách. Thượng vàng hạ cám có cuốn gì là ông nhồi nhét cho tôi. Thói quen này đến bây giờ tôi cũng truyền lại cho con cái. Trên dưới mười tuổi tôi đã nghiền gần hét văn học sử ta, tàu và những cuốn tiểu thuyết phương tây cổ điển. Cả những cuốn sách cấm của dòng Tự lực văn đoàn. Dĩ nhiên thằng choai choai mới mười một, mười hai là tôi bấy giờ đã biết mơ màng đến những mối tình trai gái trong các cuốn sách thời đấy. Có lẽ đây là vốn liếng cha cho tôi để trở thành nhà văn sau này.
Nói về say. Cha tôi buổi chiều ngồi uống rất nhiều. Có bạn hay không có bạn cũng vậy. Dạo còn bé tí tôi luôn thắc mắc cha tôi tại sao cứ rượu say khướt lại ra cửa nhà chửi và sau đó xuống dồn công an ngủ. Sau thì biết những lần say bết bát ông chửi không thiếu thứ gì từ đoàn thể đến những yếu nhân. Và công an đến nhà bắt ông xuống đồn sáng hôm sau mới thả. Chuyện này lặp đi lặp lại đến mức tôiq uen thân với cả ông chú công an hộ tịch được giao nhiệm vụ dong ông đi ở những lần như thế. Tôi còn nhớ chú tên là Điển. Có lần khi cha tôi còn chưa kịp uống thì chú Điển đã đến nhà. Cha tôi bảo đến sớm thế, hôm nay tôi trực sẵn ở đây để đưa anh đi cho tiện. Rồi chính chú hộ khẩu đó ngồi uống cùng với cha tôi. Tàn bữa hai người lại dắt nhau xuống đồn. Lần ấy tôi nhớ cha tôi còn chưa kịp chửi câu nào. Hóa ra chú Điển say hơn dẫn cha tôi theo phản xạ có thường ngày. Về chuyện này mẹ tôi bảo cũng là bắt bớ nhưng bố mày xuống đồn ngủ tỉnh rượu thì về. Cái đám bắt toàn quen bố mày ngày trước. Hóa ra cha tôi bất mãn gì đó nên cứ say là chửi tuốt. Người ta không nỡ xử nặng. Tội ấy kể cả bây giờ cũng rũ tù. Điểm này tôi thua ông đứt đuôi con nòng nọc. Cấm có bao giờ dám mở miệng trước những điều ngang trái.
Tôi đi bộ đội đến năm 1976 thì xuất ngũ. Bấy giờ cha tôi đã bị tai biến liệt nửa người được mấy năm. Cảnh nhà lúc ấy thê thảm vô cùng. Vẫn căn nhà lá dạo trước. Cha thì ốm. Mẹ tôi chạy chợ chỉ đủ chi tiêu. Tôi thuộc diện chính sách được đi nước ngoài lao động nhưng nhìn cảnh nhà như thế không đành dứt áo ra đi. Tai biến nhưng cha tôi là người giỏi võ , ông luyện tập hàng ngày nên vẫn đi lại được chỉ tập tễnh và phát âm ngọng. Tôi ngừng moi dự định, lao vào nuôi thân trước mắt để tính kế lâu dài. Cha tôi giờ không còn kiêu dũng như xưa nữa, trí óc không bằng trước nên ông bỏ thói quen đọc và có vẻ như ông cũng không còn đủ sức để uống rượu say chửi đổng nữa. Ông có vẻ xa xót cho hoàn cảnh lập thân của tôi bấy giờ. Nhớ trước khi tôi đi bộ đội, ông bắt tôi xòe ngửa hai bàn tay ra rồi bảo:
-          Đời cha lận đận không có của cải gì. Có thể con sẽ oán trách cha nhưng con phải hiểu rằng, hai bàn tay trắng này, đó mới là thứ tài sản lớn nhất. Cha chỉ có thể cho con được điều đó.
Lúc ấy tôi đã không hiểu và có trách móc cha tôi thật. Làm sao được khi tôi còn quá trẻ. Cuộc sống quân ngũ dạy cho tôi nhiều điều và khi trở về vào những lúc tuyệt vọng nhất tôi lại ngửa bàn tay mình. Trắng trơn. Và tôi ngẫm nghĩ. Phải tự mình vươn lên thôi. Tôi làm đủ nghề, vừa đi làm vừa đi học. Cho đến một ngày tôi xây được ngôi nhà trên nền đất cũ rồi lấy vợ trở thành nhà văn. Trong suốt thời gian này, cha tôi tuy tàn phế nhưng ông không chấp nhận số phận. Cứ sáng ra ông đi đến nhà bưu điện thành phố xếp hàng mua báo. Ngày đó báo có rất ít tờ như bây giờ. Ông xếp hàng nhiều lần và mang tập báo đi bán rong. Tôi đã ứa nước mắt nhìn theo ông tập tễnh trên hè phố bán từng tờ báo kiếm ít tiền lời. Bảo ông thì ông cười cha tự kiếm ăn được, đừng lo, không nhục nhã cái nghề này đâu. Không có nghề nào nhục con ạ. Chỉ hèn mới nhục. Tiền kiếm được từ việc lao động này ông cũng chỉ dùng vào việc uống rượu. Nhiều lần thằng trai lừng lững như tôi, cả ông chú tổng biên tập cũng phải uống trạc cha tôi cút rượu từ những đồng bạc của những bước đi tập tễnh. Không ít lần tôi nhòa mắt bất lực nhìn cha tôi sau mỗi chuyến đi về móc ra từ túi những đồng bạc lẻ vuốt thẳng và xếp chúng lại. Ngày đó là quãng thời gian khốn khó vô cùng, tôi làm cật lực cũng chỉ đủ nuôi thân. Cứ như vây, cha tôi khó nhọc và hồn nhiên sống.Đâu như vài ba lần tai biến nữa thì ông liệt hẳn. Năm 1995 cha tôi không gượng dậy nổi. Lúc đo ông 75 tuổi. Những ngày cuối đời ông nằm một chỗ, ăn uống không vào, cứ thế cơ thể đùn ra mọi thứ. Được một tuần thì cha tôi chỉ còn bộ gọng tươi. Những ngày này đột nhiên ông nói như người thường không còn ngọng nghịu. Rành rẽ mọi điều. Bình luận người này người khác trong nhà rất chính xác, nói nhiều điều về quá khứ. Ông bảo tôi đưa cuốn tiểu thuyết mới in cho ông. Cha tôi lật xem rất kỹ cái bìa có đề tên tôi rồi gật đầu. Tôi biết ông hài lòng. Dạo in cuốn tiểu thuyết đầu tay mấy năm trước, lúc tôi đưa cho ông xem cha tôi đã bật khóc.
Lại nói lúc cha tôi cầm cuốn tiểu thuyết, ông bảo tôi vậy là cha yên tâm. Con hãy nhìn cuộc đời cha mà tránh mọi sai lầm. Giờ thì tôi biết ông từng có một thời oanh liệt nhưng chỉ vì cú lấy vợ hai cộng thêm những rắc rối thời cuộc xảy đến với gia đình dạo cải cách nên ông đã rũ áo rời bỏ tất cả ra bờ sông dựng nhà, làm cái nghề chẳng giống ai kia. Hôm cha tôi ra đi, tôi có buổi họp ở báo Văn nghệ nên về quá trưa, thấy mắt cha tôi sáng rực. Ông bảo với tôi, lúc này tự nhiên ông thay đổi xưng hô, tôi hỏng mất rồi anh Tiến ạ. Tôi nói thôi cha ơi, số phận là như thế không thể cưỡng. Ông bảo đúng, tôi coi như xong, anh nhớ cho tôi về quê nằm, đừng đưa tôi đi Hoàn Vũ. Tôi hỏi tiếp cha có điều gì hận cuộc đời này không? Là lúc đó tôi nghĩ đến những cơn say triền mien của ông dạo còn nhỏ.  Cha tôi nói không. Không hạn gì cả. Vậy cha có tiếc gì không? Ông nghĩ một lát rồi bảo, không, không hề tiếc.  Vậy bây giờ cha còn thèm gì nữa không? Ông gật đầu rồi nói rành rọt. Cho tôi ngồi dậy. Tôi gọi em trai giúp sức dựa ông ngồi dựa vào tường. Ông nói như ra lệnh. Rót cho tôi chén rượu! Tôi tròn mắt vì lâu nay không không còn đủ sức uống. Hai an hem tôi nhìn nhau như hội ý rồi tôi đi rót một chén tống. là cái chén kiểu quả hồng ngày trước. Cha tôi nhẩn nha từng ngụm nhỏ đầy tận hưởng. Mãi rồi cũng hết chén rượu. Châm cho tôi điếu thuốc. Tôi lật bật châm giữ cho cha hút hết điếu thuốc ba số.  Vuốt tóc cho tôi! Tôi và cậu em làm theo như một cái máy. Ông bảo tôi say mất rồi, rượu nặng quá, thuốc cũng thế nhưng thích. Vuốt tóc xong cha tôi không nói thêm câu nào nữa, đầu gật xuống vì say chỉ ra hiệu cho nằm. Ông nhắm mắt thiếp đi ngay. Tôi cũng nằm ở cái võng kế bên. Đang ngủ chợt tôi thấy một làn khói bốc lên bay vụt ra ngoài cửa. tôi choàng tỉnh liếc sang. Cha tôi đang ngáp ngáp. Tôi vội chụp tay vào mặt ông để vuốt mắt. Cha tôi đã đi trong một cơn say. Ông đã sống một cuộc đời chẳng giống ai đầy khốn khó. Nhưng tôi biết ông ra đi không hề vướng bận.
Mai là sinh nhật 57 tuổi của tôi. Tôi đang dần trở thành một ông già. Viết đến dòng này tôi xòe hai bàn tay mình ra. Ngửa hai bàn tay trắng. Phải đến tận lúc này tôi mới biết những gì cha cho tôi lớn biết chừng nào. Dẫu không bằng ai, tôi vẫn có nhiều thứ nhưng có một thứ tôi hiểu mình hèn kém chẳng bao giờ có được như cha. Ấy là sự dám sống theo cách của mình và chẳng thèm phiền lụy, sợ sệt ai. Tự nhiên tôi thấy thèm muốn và ước ao được chết trong một cơn say như cha tôi.
                                                                                                                            Hà Nội, 1/7/2012

Lạc vào miền cổ tích giữa nhân gian- Y Tý

Vẻ đẹp nguyên sơ của chốn thiên đường mây cùng những câu chuyện cổ tích về miền đất giáp với trời này khiến bất cứ ai từng đến đây một lần đều muốn quay lại thêm nhiều hơn nữa.
Y Tý là một xã vùng cao của huyện Bát Xát( Lào Cai), nằm ở độ cao trên 2.000m, tựa vào dãy núi Nhĩ Cù San có đỉnh cao tới 2.660m. Nơi đây gần như quanh năm mây mù bao phủ, rất hiếm khi thấy được ánh sáng mặt trời soi đủ cả ngày. Nếu trở lại hơn 5 năm về trước, Y Tý vẫn là một cái tên lạ, xa hoắc, thì giờ đây lại là địa điểm lý thú cho những ai thích du lịch trải nghiệm.
Y Tý đẹp như một câu chuyện cổ tích giữa chốn nhân gian bởi nó còn giữ được tất cả vẻ đẹp hoang sơ từ thuở khai sinh của mình. Những con đường mòn bám chặt vào núi ngoằn nghoèo rồi chìm nghỉm trong đám lá rừng. Những ngôi nhà thoáng thấy trong làn mây bay. Thỉnh thoảng vài bông hoa rừng hồng hào đủ sắc màu điểm xuyết trên nền mây trắng ấy. Đến với Y Tý, tôi thấy mình như đang lạc vào thế giới khác chẳng muốn rời, yên bình và hoang dại, thấy chốn phồn hoa đô thị bỗng lạ lẫm lắm thay.

Y Tý có ba khoảng thời gian thích hợp để tới thăm. Đó là mùa lúa chín từ khoảng tuần thứ 3 của tháng 8 cho đến giữa tháng 9. Mùa săn mây vào khoảng từ tháng 9 đến tháng 4 hàng năm và mùa nước đổ vào khoảng tháng 5 đến tháng 6. Nếu đến Y Tý vào mùa đông, thời tiết lạnh buốt, bạn có thể được đãi thêm cả việc ngắm tuyết rơi từ độ cao trên 2000m.
Tôi lên Y Tý giữa độ tháng Hai như một sự sắp đặt của số phận, không chần chừ và e ngại, tôi lên đường ngay sau một lời mời của anh bạn cùng cơ quan. Tháng Hai âm lịch đất trời Tây Bắc còn chưa dứt hẳn những cơn mưa xuân, mưa phùn. Thời điểm trời đất giao hòa chính là lúc thích hợp nhất để các tay mê nhiếp ảnh tới đây săn mây. Nếu ai đã từng một lần lên tới vùng đất cao gần trời, tận mắt chứng kiến những gốc mai, gốc mận nhú mầm non biếc ngày xuân, tôi tin chắc rằng bạn nhất định sẽ muốn quay lại thêm một lần. Tôi đã phải lòng Ý Tý ngay lần đầu gặp gỡ. Trên độ cao hơn 2000m, Y Tý như một điều gì rất bí mật của riêng đất và trời.


Săn mây trên Y Tý là một việc không hề dễ và phải may mắn lắm mới gặp đúng ngày mây nhiều. Sau giờ phút ngắn ngủi đó có thể trời sẽ mưa hoặc mây bị gió xua hết. Cảm giác khi vượt qua cả một quãng đường gian nan, vất vả rồi thu gọn trong tầm mắt là cả một thiên đường mây, bạn sẽ không thấy ân hận vì đã đi tới tận cùng. Mọi sự di chuyển đều rất chậm và tĩnh lặng, tôi đã rất ngạc nhiên khi lên tới đỉnh Y Tý. Hóa ra đường lên trời là có thật.  Chúng tôi lặng thinh, và cứ như quen nghề, ai cũng cầm máy ảnh bấm vội vã như sợ không nhanh thì cảnh tượng có một không hai này sẽ biến mất không bao giờ trở lại. Chúng tôi chỉ ra hiệu cho nhau khi cần thiết vì sợ nếu phát ra âm thanh ồn ã, những áng mây đẹp kia sẽ biến mất. Thiên nhiên hoang sơ Y Tý trước đây vẫn chỉ quen với váy xòe của các cô thôn nữ vùng cao, chỉ quen với lúa vàng óng ả, những ruộng bậc thang cao hút tầm mắt. 

Thỉnh thoảng lại có một vài đám mây  mạnh dạn hạ mình xuống thấp tầm tay với của con người như tò mò chúng tôi đến từ mảnh đất nào.
Sau tết nguyên đán Y Tý rực rỡ sắc màu hoa đào hoa mận, tươi rói như cô thôn nữ vừa bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Đào rừng ở đây nở hết mình cho tới tận bông cuối cùng. Những ngôi nhà người đồng bào Hà Nhì thoát ẩn thoát hiện trong một rừng hoa đẹp đến nao lòng. Những bộ váy xòe được cô gái dân tộc khéo léo phơi trên những mỏm đá khoe sắc cùng màu đỏ, màu hồng, màu trắng tinh khôi của thiên nhiên. Mọi chuyển động chậm rãi nhịp nhàng nhưng đem lại cảm giác rạo rực khó tả.


Qua mùa săn mây Y Tý vào mùa nước đổ, bắt đầu một mùa cày cấy. Những thửa ruộng bậc thang loang loáng nước dưới cái nắng tháng Năm đẹp như một bức tranh thủy mặc. Nắng của trời hòa quyện với nước dưới mặt đất, đan hòa vào nhau. Một vài cô gái miệng cười tươi cặm cụi cấy lúa trên thửa ruộng nửa vuông nửa tròn của mình. Con người điểm xuyết một vài nét trên bức tranh ấy, đứng giữa làm nét gạch nối cho đất trời, bỗng thấy mình lâng lâng mà xúc động.

Nếu đến đây vào mùa lúa chín, bạn sẽ được tận mắt chứng kiến Y Tý bời bời sương giăng. Lúc trời hửng nắng mây cuốn sương đi để lộ cả cánh đồng lúa chín vàng. Nhìn ruộng bậc thang từ trên cao ta sẽ thấy cánh đồng nghiêng hẳn từ đỉnh núi dốc xuống tận con suối phía vực sâu thăm thẳm.
Lúa Ý Tý chín đều, hạt vàng to, chắc mẩy, vàng tới tận chân rạ. Màu vàng khỏe khoắn, rắn rỏi như da thịt con người phải vạt đá, vạt rừng tạo thành những thửa ruộng mênh mang. Lớp lớp những ruộng lúa ken bông, đầy đặn tăm tắp vàng óng ả. Suốt từ Ngải Thầu dọc theo dốc xuống Sín Chải, hút tầm mắt xuống phía cầu đá Thiên Sinh, tất cả ửng lên một màu vàng ấm áp no nê.  Màu vàng tích tụ từ những vạt nắng bát ngát sau những đợt sương mờ. Màu vàng chắt lọc từ đất từ đá dâng lên.  Những người nông dân như những con kiến chăm chỉ cấy hái trên cánh đồng bậc thang sắc màu chìm trong sương mù.
Đường lên  Y Tý khó khăn và gian khổ không thể nào tả xiết. Để nói về hành trình gian nan lên được miền cổ tích này, nhà thơ dân tộc Lò Ngân Sủn từng ví “ Mở đường ô tô lên Y Tý thì có khác gì mở đường ô tô lên trời..”. Nhưng giờ đây, đường lên chốn tiên cảnh bồng lai này không còn khó như trước. Dấu vết bánh xe máy, xe ô tô đã hằn lên tất cả những con đường nhầy nhụa bùn. Đoạn đường khó nhất trong 1 năm tới cũng sẽ được bê tông hóa. Người cầm lái không còn giật mình thon thót khi đi qua những đoạn đường “offroad” như vậy. Khách du lịch sẽ đến đây nhiều hơn để ít nhất trong đời được một lần chìm đắm vào miền cổ tích đầy sương giăng trắng xóa hay ruộng lúa chín vàng mùa nước đổ. Không biết Y Tý có giống Sa Pa hay không, dần dà mất đi hết cái hoang sơ , dại khờ của mình để nhường chỗ cho dịch vụ du lịch. Chốn thiên đường giữa dương gian ấy chẳng bao giờ nói hết mọi điều bí mật với con người cả.

                                                                   Thùy Linh.

Thứ Ba, 12 tháng 8, 2014

Thác Mây cơn gió mới trong lòng những người thích du lịch phượt - Thùy Linh


Trong vô vàn những lần tôi không hẹn mà gặp thì thác Mây là một trong những lần thú vị và đáng nhớ nhất.

ờng thường ngày. Tháng Bảy Hà Nội trong tôi chật chội như không còn chỗ cho một kẻ thích xê dịch nương thân. Tôi quyết định trốn Hà Nội. Như mọi lần, tôi vẫn chọn du lịch bụi.
Trong  những cái tên thác nước đẹp nhất miền Bắc Việt Nam vừa search trên google, tôi phải dừng con chuột  ở dòng chữ thác 9 bậc tình yêu( Thác Mây). Cái tên gợi tôi nhớ đến cây cầu Pont des Arts nổi tiếng tại Pháp bị gãy sập không lâu do sức mạnh của niềm tin tình yêu đôi lứa- những chiếc khóa mất chìa. Dẫu sao Thác Mây cũng cách Hà Nội không bao xa. So với đường lên mạn Y Tý, Hà Giang, Yên Bái….thì 9km đường xấu vẫn là một lựa chọn hợp lý cho hai ngày nghỉ dưỡng cuối tuần bên một thác nước đẹp mộng mơ.
Đoàn chúng tôi xuôi theo con đường mòn Hồ Chí Minh, đi qua địa phận Thanh Hóa giáp với Vườn quốc gia Cúc Phương để tìm đến chỗ rẽ vào thác. Thời tiết ở đường mòn này vô cùng thú vị. Trời rất hay mưa bất ngờ. Cứ quãng vài chục km sẽ lại có một cơn mưa rào ghé thăm. Nó diễn ra rất nhanh, chẳng ai kịp mặc áo mưa, và đi cũng vội vã không kém. Một vài thành viên trong đoàn vẻ mặt thẫn thờ vì không biết để mưa ướt hay thỉnh thoảng phải dừng xe lại mặc rồi cởi áo mưa. Tôi thích thú với suy nghĩ của riêng mình, rằng không chỉ thời tiết Hà Nội mới thất thường, hóa ra ở trên dài đất hình chữ S này, trốn đi đâu con người cũng bị thiên nhiên “ đánh úp”.
Thác Mây thuộc xã Thạch Lâm, huyện Thạch Thành, tỉnh Thanh Hóa. Sau khi xuôi theo đường Hồ Chí Minh khoảng 130km, cả đoàn chúng tôi phải rẽ vào con đường mòn duy nhất dài 9km nữa để vào đến thác. Gặp ngày mưa to nên đường rất trơn và nhầy nhụa bùn. Có những đoạn chúng tôi phải khiêng xe qua. Những anh xế tay lái yếu không quen đường phải nhờ đến cả sự trợ giúp của người dân. Tiếng nước hiền hòa, rì rầm những khúc ca anh hùng của dòng sông Ngang bên đường, đã từng đi vào nhiều sự tích của bà con dân tộc. Dòng sông Bưởi từ vùng thượng nguồn khi đổ về xuôi đã chảy qua Thạch Lâm (là một trong những xã cuối huyện Thạch Thành, giáp với huyện Nho Quan, Ninh Bình) bắt gặp sông Ngang  chảy phía thôn Thượng, nơi có Thác Mây ngự trị.
Chúng tôi, dù đã thấm mệt với việc đi bộ và dầm mưa cũng phải dừng lại “ nháy” một vào bức ảnh bên vẻ đẹp hoang sơ trữ tình này. Cứ quãng một hai cây số lại thấp thoáng hai bên những ngôi nhà sàn bằng gỗ của bản làng người Mường. Cảnh vật giống y như những lũy tre làng xanh rì miền xuôi.
Sau gần 2 tiếng, cả đoàn nghỉ lại một nhà sàn ngay dưới chân con thác. Vừa tới nơi, thứ âm thanh ầm ầm tuôn chảy đã đập ngay vào thính giác con người.
Thác Mây được đổ xuống từ đỉnh núi Thạch Lâm, ở độ cao khoảng 100m, với 9 chín bậc thác gối lên nhau tạo thành những con nước mềm mại như đường lượn sóng của một dải lụa trắng. Truyền thuyết kể lại rằng, xưa kia có 9 nàng tiên đã giáng trần và tắm tại thác này. Khi các nàng tiên đang tắm thì có “lệnh trời” gọi về, 9 nàng tiên bay lên trời để lại dấu chân là chín bậc thác, bốn mùa vẫn róc rách, rì rầm tiếng thác đổ. Mỗi bậc thác tượng trưng cho một nàng tiên, chín bước chân, chín bậc tình yêu…Từ bao đời nay, người dân ở đây vẫn truyền tai nhau rằng, những đôi lứa đang yêu nhau cùng nhau lên tắm thác “Chín bậc tình yêu”, thì tình yêu sẽ ngày càng mặn nồng và nên vợ thành chồng.                                                                                     
Ngoài chín bậc thác chính, còn có bậc thác cha, thác mẹ và thác con. Hai bên là những cây cổ thụ to luôn tỏa bóng mát xuống dòng thác. Tiếng nước chảy róc rách, nhẹ nhàng như tiếng ru của rừng xanh vỗ về cuộc sống bình yên của con người, nuôi dưỡng cho những ruộng lúa, cây ngô. Nguồn nước dường như vô tận ngày đêm reo hát, hòa với âm hưởng núi rừng kỳ bí sẽ là điểm đến cho những ai muốn khám phá, muốn trải nghiệm.
Thời điểm đến thác Mây thích hợp nhất là vào mùa hè. Khi ấy dòng thác hiền hòa mộc mạc lại nồng nàn như người con gái Mường nơi đây. Có nơi thác đổ rào rào có nơi lại khẽ khàng róc rách, có nơi thác nước mềm mạ,i nơi lại có thác nước cao vút trút nước cuồn cuộn bọt trắng xóa. Xen lẫn những thác nước lớn nhỏ là những khu rừng nguyên sinh với nhiều cây cổ thụ đường kính 2 3 người ôm. Thêm vào đó, con đường đến thác quanh co uốn lượn rất thơ mộng.
Chúng tôi ăn tối ngay tại nhà sàn. Đặc sản ở đây là ốc đá, thịt cuốn lá nốt, lá bưởi nướng, gà đồi, lúa thơm đầu vụ. Những cơn mưa tầm tã ghé qua khi đã nửa đêm. Nằm ngay bên cửa sổ căn nhà, lắng nghe tiếng mưa rơi, nước chảy, cảm nhận làn nước li ti phả nhẹ vào không gian để sáng hôm sau thức giấc đã thấy bên ngoài nắng chan hòa, núi cao và cỏ cây xanh rì đậm chất thiên nhiên. Đó là những trải nghiệm mà tôi không bao giờ có được ở Hà Nội ồn ã. Chỉ tìm về với thiên nhiên hoang sơ như vậy tôi mới thấy tâm hồn mình được gột rửa khỏi khói bụi, bọn chen, vồ vập.
Sáng hôm sau, cả đoàn men theo đường mòn để lên tới nơi bắt đầu của thác nước. Đi đủ 9 bậc tình yêu để thử vận may của mình. Nếu Hà Nội có cầu Long Biên quanh năm hai bên đầy khóa tình yêu thì ở Thạch Lâm có Thác 9 bậc tình yêu, đôi lứa yêu nhau dắt tay đi hết 9 bậc thì ông trời sẽ xe duyên vợ chồng cho họ.
Chúng tôi rời Thạch Lâm khi đã xế chiều. Khung cảnh thi vị khi một bên đường là đồi cao cây cối um tùm, một bên là dòng sông xanh mượt, bãi cỏ sàn sàn xuống tận mặt nước. Trở về thủ đô trong tâm trạng tiếc nuối, tôi mong có cơ hội trở lại đây thêm một lần. Lúc đó tôi sẽ đi cũng người mình thương….
Tạm biệt thác Mây tạm biệt những cơn mưa mùa hè….